Trang ChínhGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Tưởng rằng đã quên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
duc quynh
Thành viên
Thành viên
avatar

Tổng số bài gửi : 26
Points : 78
Rep power : 0
Join date : 27/02/2012

Bài gửiTiêu đề: Tưởng rằng đã quên   Sat Jun 01, 2013 2:16 pm



Tưởng rằng đã quên anh, quên hết những kỉ niệm vui buồn ngày nào chúng ta có với nhau nhưng không phải thế. Kí ức một thời lại ùa về, lòng lại thấy nhớ nhung không nguôi khi nhìn thấy bóng dáng ai đó thấp thoáng giống dáng hình anh.
Tưởng đã vĩnh viễn không còn khóc khi nghĩ về anh nữa nhưng cuộc đời lại không để cho em được dễ dàng sống thanh thản đến thế. Ông trời cứ hành hạ em, bắt em phải sống, phải khóc, phải đau khổ vì đã mất anh mặc dù chính anh là người đã bỏ em ra đi. Chiều nay mưa rơi ào ào và xối xả. Em một mình lang thang trong mưa tìm về kí ức để xóa nhòa đi những kỉ niệm một thời bên anh. Tưởng rằng sau lần này em sẽ hoàn toàn mất anh trong kí ức, sẽ nhớ lại một thời để quên đi vĩnh viễn nhưng đâu có dễ để làm được điều đó anh? Tưởng rằng thiên nhiên có 3 mùa, xuân hạ và đông, còn mùa thu sẽ vĩnh viễn không tồn tại trong em nữa.

Em sợ mùa thu, sợ khi bên nó em lại nhớ anh cồn cào và da diết. Em ước gì mình có thể sống mà không có ý niệm về thời gian, cứ triên miên qua ngày tháng. Nhưng nay thu về, gió se se lạnh, nước mắt em lại rơi. Em thấy run rẩy cả thân mình dù cái lạnh còn chưa thấm vào da thịt. Em sợ, sợ cảm giác đau nhói con tim như thế, sợ ai đó bắt gặp dòng nước mắt em trào ra. Em đang thất tình, một kẻ thất tình đáng thương và đáng trách. Em đang đau khổ, nỗi đau tưởng chừng như dày xéo tâm can và trái tim yếu ớt. Nếu trên đời này người cứ đến rồi lại đi thì ông trời bắt chúng ta gặp nhau để làm gì? Cứ yêu thương rồi lại chia ly, khiến con tim chai sạn cảm xúc, nước mắt cạn khô và lòng đóng lại. Vì anh em đã không còn muốn yêu thương ai trên đời nữa.

Em không đủ dũng cảm để đón nhận một chàng trai nào đó có thể thay thế anh chăm sóc em, bên em suốt cuộc đời. Em đang cô đơn, đang não nề lắm anh có biết không? Em sợ đêm tối, sợ một mình. Vậy mà từ ngày anh ra đi em lại chỉ có mình em, không đèn, không điên và không nhạc. Em đóng cửa, khép mình chẳng biết để làm gì, để dằn vặt anh hay hành hạ chính bản thân em nữa? Tình yêu là gì hả anh mà khiến cho con tim em đau đến thế? Hãy cho em xin một lần được quên anh, quên mãi mãi để em có thể sống với chính mình, tìm về cuộc sống và tương lai không có anh nữa!
......
Còn gì đâu những đóa hoa hồng
Vì trái tim tội lỗi lưu vong
Còn gì đâu những má xưa nồng
Dù xác thân còn phút ăn năn

NDQ study
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Tưởng rằng đã quên
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Góc Giải Trí :: Truyện-
Chuyển đến